Ký ức đầu tiên của bạn là gì?

Ký ức đầu tiên của tôi diễn ra ở Houston, Texas, trong một đêm thu ấm áp năm 1994, khi tôi chắc mới khoảng ba tuổi. Tôi còn quá nhỏ để biết cảm giác oi ẩm là như thế nào. Và giờ ký ức cũng đã quá mờ để nhớ nổi tiếng ve rền ở phía sau. Bố bế tôi trên tay trong một buổi đi dạo chiều quanh khu phố. Chúng tôi ngồi xuống, ông chỉ lên trời, và mắt tôi đi theo ngón tay ấy đến một vầng trăng tròn. Ông cho tôi nhấp một ngụm Sprite từ lon, và tôi vẫn nhớ mình đã nhăn mặt khi vị ngọt sủi bọt ấy làm rát chiếc miệng còn non nớt. Vầng trăng tròn. Vị của Sprite. Những vì sao. Đó là ký ức đầu tiên của tôi.

Còn bạn thì sao? Nếu có một khoảnh khắc rảnh, hãy thử gọi nó trở về. Lần gần nhất bạn quay ngược thời gian là khi nào?

Người ta nói Alzheimer là căn bệnh tàn nhẫn nhất, và không khó để hiểu vì sao. Hàng chục năm của những niềm vui nhỏ bé, những gắn bó cảm xúc, những mối tình đã qua, những bóng ma, âm nhạc và mùi hương cứ lần lượt tan đi, cho đến khi chỉ còn lại một khoảng trắng.

Cuộc đời chúng ta là một tập hợp của ký ức và những câu chuyện. Ký ức nâng đỡ chúng ta. Nó mang đến niềm vui, tình yêu, cơn giận và nỗi buồn. Hơn cả xương, hơn cả da thịt, chính ký ức làm nên con người chúng ta. Nó là những sợi chỉ dệt nên tấm thảm phong phú, đan xen của nhân loại.

Có những ký ức và câu chuyện của những người chúng ta yêu thương. Cũng có những ký ức mà ta chưa từng được biết. Câu chuyện về nụ hôn đầu tiên của mẹ. Những quả trứng luộc mà bố từng mang trong hộp cơm trưa khi còn nhỏ. Và cả những người bà của cha mẹ chúng ta: họ đã sống những cuộc đời như thế nào? Họ cãi nhau vì điều gì bên bàn ăn? Những hy vọng và giấc mơ của họ là gì?

Nếu bạn có thể trò chuyện với mẹ và bà của mình khi cả hai ở đúng tuổi của bạn bây giờ, bạn sẽ kể cho họ những bí mật nào? Và họ sẽ kể cho bạn những bí mật nào?

Niềm vui, nỗi sợ và hy vọng của họ là gì? Khi cần vực dậy tinh thần, họ nghe loại nhạc nào? Khi cần một khoảnh khắc yên tĩnh cho riêng mình, họ đã tìm đến đâu?

Ai trong chúng ta cũng mang theo một người như thế. Một người bà nắm tay ta trên đường ra siêu thị. Một người ông dạy ta đánh bài thì phải kiên nhẫn chờ, rồi đến lúc thì đặt lớn. Những gì ta biết về họ, ta biết rất rõ: một cảm giác, một cử chỉ, một vị quen thuộc. Nhưng còn mọi điều mà ta chưa từng nghĩ đến để hỏi thì sao?

Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ biết.

Trước khi quá muộn, chúng ta phải bắt đầu lưu giữ ký ức của những người mình yêu.

Không phải để đem ra công khai tiêu thụ. Cũng không phải để biến thành những dữ liệu tĩnh. Mà là cho chính chúng ta, và cho những người yêu họ. Để giữ lấy điều linh thiêng nhất. Để những khoảnh khắc quý giá của chúng ta không rời rạc khỏi nhau.

Sứ mệnh của Ember là lưu giữ, sẻ chia và tạo nên những ký ức có thể ở lại lâu dài.

Chúng tôi muốn mọi người có thể biến ký ức của mình thành những câu chuyện đẹp, thành những kỷ vật mang theo ký ức, và thành nghệ thuật.

Sứ mệnh ấy với chúng tôi vô cùng riêng tư. Nó đã cất tiếng với chúng tôi lần đầu như tiếng vọng của tổ tiên, và rồi hóa ra nó vẫn luôn cất tiếng như thế từ trước đến nay.

Chúng tôi hy vọng một ngày nào đó nó cũng có thể trở thành sứ mệnh của bạn.

“Chúng ta kể cho mình những câu chuyện để có thể sống tiếp.”

— Joan Didion

“Ta chỉ nhìn thế giới một lần, trong thời thơ ấu. Phần còn lại là ký ức.”

— Louise Glück

“Bước vào những hang sâu của ngày mai, chỉ với đèn pin và tình yêu của mình / Chúng ta phải lao xuống, phải lao xuống, phải lao xuống”

— Bright Eyes